![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
ẤN LIKE VÀO 2 PAGE DƯỚI ĐÂY ĐỂ ĐỂ ỦNG HỘ VANMAUVN.NET
Từ giảng đường đạị học thênh thang bâng khuâng nhìn lại mái trường xưa… lại hai mùa tết em chưa về thăm lại thầy, lại trường xưa. Thầy ơi em nhớ lắm những kỷ niệm xưa, vô tình bạn em nó hỏi 20/11 này có về trường không? Em giật mình nhớ lại thì ra đã hai năm rồi em không về trường.Thế là em quyết định bỏ ngay những bài thi còn học dở dang để quay về trường trong ngày tết của thầy, cô. Em đã hiểu ra một điều rằng em đã quá vô tâm khi không quay đầu nhìn lại chuyến đò xưa đã đưa mình đên giảng đường dại học thênh thang này,nếu lúc xưa không có thầy động viên an ủi e thì có lẻ em đã không còn ý chí phấn đấu cho kỳ thi tốt nghiệp và kỳ thi đại học tới gần, em đã buồn thật nhiều thật nhiều khi kết quả thi đã có. Em đã thi rớt rồi trong kỳ thi học sinh giỏi tỉnh em đã rất buồn và có một điều mà thầy không hề biết đó là em đã khóc thật nhiều. Em đã nghĩ rằng chắc thầy giận em lắm vì thầy đã hy vọng vào em rất nhiều nhưng không hoàn toàn ngược lại thầy đã an ủi em khuyên em đừng buồn nữa vì thầy còn buồn hơn em nữa nhưng mà em hãy xem đây là một bài học để chuẩn bị tốt cho hai kỳ thi quan trọng hơn đối với em và thầy nói với em rằng: thầy, cô như những người đưa đò vậy đưa các em đến bờ thành đạt còn một điều nữa đó mới chính là động lực cho em tiếp tục phấn đấu thi và thi đậu vào đại học, thầy nói thầy rất mong em sẽ là người học sinh đầu tiên nối tiếp sự nghiệp của thầy và em đã không làm thầy thất vọng một lần nữa em đã đậu đại học. Nhưng than ôi! có ai lại hiểu dược niềm vui khi học sinh mình thành đạt chứ nhưng em lại quá vô tâm không nghĩ đến điều đó. Thầy ơi em nhớ lắm ngày công bố điểm thi đại học thầy là người đầu tiên biết điểm thi của em, từ nhà ra tới trường em hồi hợp lắm không biết mình được bao nhiêu điểm nữa nhưng khi nhìn dược niềm vui sướng trong ánh mắt thầy thì em biết mình đã đậu và từ ngày đó em đi cho đến hôm nay không một lần về thăm thầy, có phải em quá vô tâm không thầy? Trong nỗi bộn bề lo toan của cuộc sống lần đầu tiên xa nhà, rồi môi trường mới bạn bè mới những kỷ niệm về trường xưa cũng dần được bánh xe thời gian chôn giấu đi, nhưng hôm nay nó lại sống lại mãnh liêt trong em. Ngay từ khi đi trên đường là đã náo nức lòng nôn nao kỳ lạ trường vẫn đó ngày xưa em vẫn hai buổi tới trường, vậy mà hôm nay em thấy lòng mình lạ lắm có cái gì đó vừa thân quen nhưng lại cũng lạ lẫm khi đứng ngoài cổng trường nghe giọng các thầy các cô, nghe các bạn học sinh đùa giỡn, thấy mọi ngưòi làm lễ chào cờ mặt áo dài những gương mặt hồn nhiên dễ thương quá. Em ước gì bây giờ mình được mặt lại bộ áo dài trắng đứng lại vào chỗ năm xưa để dự lễ dù có giang nắng thì em cũng mặc, không thèm lấy tập quạt phành phạch hay bỏ trốn vào căn tin. Những gốc bàng trong sân trường vẫn như xưa lớp học vẫn không gì thay đổi những kỷ niệm thời học trò tinh nghịch lại sống lạị trong em, những lời thầy giảng bài lại vang trong em hình ảnh của thầy khi viết bảng không bao giờ phai nhạt trong em. Thầy ơi! Em rất cám ơn thầy đã tận tình dạy dỗ chúng em cho chúng em những lời khuyên bảo chân thành, ngày ngày thầy lại lặng lẻ đưa biết bao nguời qua dòng sông tri thức.. Dòng sông vẫn cứ êm trôi.. tóc thầy bạc đi, mắt thầy nheo lại nhưng vẫn luôn vững tay chèo và hết lòng vì thế hệ trẻ.. bao nhiêu người khách đã sang sông ? bao nhiêu khát vọng đã vào bờ ? bao nhiêu ước mơ thành sự thực.. ? Có mấy ai sang bờ biết ngo Xin dành riêng nơi đây để chúng em nhìn lại dòng sông xưa. Xin dành riêng nơi đây để cho em nhìn lại dòng sông xưa, nhìn lại thầy, nhìn lại chính bản thân mình. Và gởi tới thầy cô lời biết ơn trân trọng nhất. Nhân ngày Nhà Giáo Việt Nam em xin kính gửi đến thầy những lời chúc tốt đẹp nhất và chúc thầy luôn luôn khỏe mạnh để dìu dắt dạy dỗ các thế hệ mai sau.
Đánh giá cho bài viết _________________________________________ |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |












Trúc xanh -
Tìm về - Bài


n van mau an l
n