![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
ẤN LIKE VÀO 2 PAGE DƯỚI ĐÂY ĐỂ ĐỂ ỦNG HỘ VANMAUVN.NET
Một ngôi nhà vách ván nhỏ, đối diện là dòng sông Tiền mỗi ngày con nước lớn ròng, một bên là giàn bầu, mướp với mấy bụi chuối cao, một bên là bụi tre tàu che phủ cả một góc sân, nơi ghi dấu ấn một thời bom đạn đã qua là nơi sinh sống của đôi vợ chồng thầy giáo già đã hơn hai mươi năm nay từ khi thầy đem mâm trầu cau cùng cặp đèn qua nhà hỏi cưới cô.Hơn hai mươi năm nay, thầy và cô vẫn đi dạy bằng chiếc xe đạp mua bằng của hồi môn của cô và thầy, với đồng lương giáo viên tiểu học và phải lo cho cô con gái nên chưa bao giờ thầy muốn hay nghĩ đến việc mua một chiếc xe gắn máy mặc dù có chính sách hỗ trợ vay vốn cho giáo viên. Khi có ai hỏi sao thầy không “sắm” một chiếc xe gắn máy thầy chỉ cười xòa và nói mỗi ngày đi dạy cũng như tập thể dục vậy, không những nâng cao sức khỏe mà còn tiết kiệm được tiền xăng để dành cho con gái làm hồi môn. Nhưng ai cũng biết và cũng ái ngạy cho thầy bởi sức khỏe của thầy ngày càng xuống dốc và vết thương ngày nào hằng đêm vẫn trở về hành hạ thân thể gầy yếu. Mọi người biết thầy ai cũng cảm phục và quý mếm thầy không chỉ ở sự cần cù gắn bó với nghề mà còn ở tính kiên cường của thầy vượt qua những trắc trở hiểm nghèo. Khi thầy còn là một thiếu niên, khi nghe tiếng quê hương vẫy gọi thầy đã tình nguyện lên đường với bao hoài bảo và hy vọng tương lai hòa bình cho đất nước. Ước mơ của thầy nay đã thành hiện thực, đất nước đẫ thanh bình nhưng chiến tranh vẫn để lại trong thầy một dấu ấn không phai. Mảnh đạn sót lại trên lưng ngày ngày vẫn nhắc thầy nhớ lại những ngày máu lửa với hình ảnh những người anh em cùng thầy chiến đấu lần lượt ngã xuống, những đêm hành quân nghỉ giữa rừng thầy vẫn không ngừng chiến đấu với giặc dốt, thầy dạy cho các chiến sĩ khác về cái chữ con số với những phép toán mà một đồng chí nào đó đã nói là thật thần kỳ, có lẽ vì vậy mà đã bao năm nay dù tóc đã bạc màu mà nhiệt huyết của một ông giáo không hề phai nhạt trong thầy. Ngày ấy, khi thầy chủ nhiệm lớp, tôi còn là đứa lớp ba ngổ ngáo, chưa hiểu hết mọi chuyện, thầy “cưng” và chăm sóc tôi như một đứa con gái nhỏ mới bặp bẹ, tôi luôn tự hào vì thầy thương tôi nhất lớp nhưng chỉ có một việc là tôi không hài lòng chút nào đó là mỗi ngày đi học nếu ba không rảnh thì thầy sẽ đưa rước tôi đi học, ngày đó tôi luôn mơ có một chiếc xe đạp nhưng ba nói, tôi còn quá nhỏ để một mình đạp xe đến lớp. Có một ngày thầy đã không rước tôi đi học và thầy cũng không đến lớp, cả lớp xôn xao vì bao năm nay có khi nào thầy nghỉ dạy một buổi nào, lớp trưởng được đề cử lên phòng hiệu trưởng “thăm dò” tin tức, tôi rụt rè tiến lên phòng thầy hiệu trưởng. Tôi cảm giác, cái cảm giác mà đến bây giờ tôi vẫn không quên khi nghe thầy bảo là thầy Dùng đã nhập viện cấp cứu vì viêm phổi, và suy nhược cơ thể trầm trọng, tôi không tin vào tai mình nữa, mới hôm qua thầy vẫn lên lớp, thầy còn kể chuyện cho tôi nghe trong giờ ra chơi và chở tôi về nhà? Vì mọi chuyện quá bất ngờ nên trường không kịp báo tin hay sắp cho lớp tôi một giáo viên dạy thay nên cả lớp được ra về, Chiều hôm đó ba chở tôi đi thăm thầy, trước giờ lúc nào tôi cũng chỉ chăm chăm nhìn vào đôi mắt thầy với cái gọng kính màu đồng xi khi nói chuyện với thầy, bây giờ khi nhìn thầy thật rõ thì tôi mới thấy thầy thật gầy guộc, đôi mắt chi chít những dấu chân chim, đôi môi thâm tím và làn da rám nắng nhăn nheo, vậy mà thầy vẫn tươi cười và nói xin lỗi tôi vì khi sáng không rước tôi đi học, không hiểu sao một đứa cứng đầu như tôi mà cứ sụt sùi giọt ngắn giọt dài lắm lem cả mặt mũi. Ba tôi với thầy nhìn tôi, rồi nhìn nhau… rồi bật cười, làm tôi cảm giác như mình đã làm chuyện gì tức cười lắm, thế rồi tự nhiên tôi cũng cười, ba tôi lau mặt cho tôi rồi bảo: “con ba bây giờ vừa giống con gái vừa như con mèo, mới khóc đó bây giờ lại cười”. Một cô giáo khác được cử đến dạy lớp tôi trong thời gian thầy nằm viện. Ba tôi đã mua cho tôi một chiếc xe đạp để đi học, mặc dù đó chỉ là một chiếc xe nhỏ và không đắt tiền nhưng lúc nghe mấy đứa bạn trầm trồ về nó thì tôi nở cả mũi. Sau một thời gian tự chạy xe đi học tự nhiên tôi thấy chán quá, tôi muốn được đưa rước đi học, muốn ngồi sau xe đạp của thầy nghêu ngao hát cho thầy nghe những bài tôi học được khi đi sinh hoạt sao măng non, tôi nói ý muốn của mình với ba me nhưng cả hai đều cho rằng tôi lớn rồi mà còn nhõng nhẽo. Ba bảo từ sau nhập viện thì sức khỏe của thầy không như trước nữa, thầy không thể mỗi ngày chở tôi đi hoc. Thầy an ủi và nói là rất muốn chở tôi đi học để được nghe tôi hát. Bây giờ thầy vẫn đi dạy bằng xe đạp, tôi nghe ba kể hai năm nữa là thầy nghỉ hưu nhưng vì sức khỏe của thầy mà mọi người khuyên thầy nên nghỉ hưu thì thầy nói cuộc đời thầy đã gửi cho trường lớp, thầy sống với lý tưởng của mình và mỗi ngày đến lớp thầy đều nhận được rất nhiều phần quà mà nhân thế ban cho qua ánh mắt ngây thơ chăm chú nghe thầy giảng, ngày thầy nghỉ hưu là ngày thầy gặp lại các đồng đội đã ngã xuống. Hơn mười năm nay từ khi có được chiếc xe đầu tiên của mình thì hàng ngày tôi vẫn đi học bằng xe đạp những mỗi khi một mình cùng “con ngựa sắt” của mình thì tôi bỗng dưng như nhìn thấy dáng một người gầy gầy đang chở một cô bé với hai bím tóc và cô đang hát, hát cho mái tóc bạc màu bám đầy bụi phấn, hát cho từng đêm dưới ánh đèn in lên vách bóng một người nâng niu từng nét mực, hát cho đôi mắt đầy dấu chân chim nheo lại cười dưới gọng kính, cho đôi tay gầy guộc, đôi vai đã oằn gánh khéo léo điều khiển con đò kiến thức chở niềm tin, tương lai và hy vọng đến bến bờ thành công. Và bây giờ tôi cũng muốn hát, hát lên lời cảm ơn từ sâu thẩm đáy lòng tôi, và hình như tôi nghe được chung quanh mình mọi người cùng vạn vật như đang hòa nhịp cất vang lời hát tri ân đến bậc sinh thành thứ hai, người đã dành cả đời mình để ươm mầm tương lai. Đây là câu chuyện tôi viết về người thầy mà tôi suốt đời không quên những gì thầy đã dành cho tôi và những “đứa con” một đời thầy chăm lo. Xin gửi lời cảm ơn chân thành đến những người láy đò tận tụy, những người đã, đang và sẽ dìu dắt con thuyền kiến thức, niềm tin và hy vọng đến bến bờ hạnh phúc yên bình. Nguồn: ppa.edu.vn Đánh giá cho bài viết _________________________________________ |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
pandawill @2013/03/12 11:02
Intelligent machines have a higher technology content, but also with a better user experience,pandawill and newfreeshipping free shipping around the world, selling all kinds of electronic products and accessories, quality assurance. icoo icou d70pro ii
tôi cho 10 điểm @2013/01/06 19:45
bài văn cực kì haywá hay và wá xúc độg 



Phân trang 1/1
1
1












Một mùa mưa
Người thầy n

